Song

Sống

Sống mà vô dụng, sống làm chi
Sống chẳng lương tâm, sống ích gì
Sống trái đạo người, người thêm tủi
Sống quên ơn nước, nước càng khi
Sống tai như điếc, lòng đâm thẹn
Sống mắt dường đui, dạ thấy kỳ
Sống sao nên phải, cho nên sống
Sống để muôn đời, sử tạc ghi.

Khi Nguyễn An Ninh mất, một người tù đã lấy chiếc áo còn khá lành lặn của mình để thay cho ông. Và họ đã tìm thấy một bài thơ Sống và chết viết nguệch ngoạc trong túi áo ông. (Lê Minh Quốc)